NHỮNG BÀI THƠ HAY NHẤT VIỆT NAM

Thơ tốt Việt Nam,top những bài xích thơ “sống”mãi cùng thời hạn do ladybugsport.store tổng vừa lòng sau đây của rất nhiều tác giả. Mỗi bài xích thơ giống hệt như một “tuyên ngôn nghệ thuật”,một “bức thư tình”dạt dào xúc cảm của nhân đồ trữ tinh. Và đây cũng là phần đa “đứa nhỏ tinh thần”tiêu biểu của từng tác giả.

Bạn đang xem: Những bài thơ hay nhất việt nam

Nó “sống”mãi được cùng thời hạn do tính nhân văn,tính nghệ thuật cao cả. Và hơn không còn nó gồm tính phổ quát,phù phù hợp với tiếng lòng của đông đảo độc giả nên được nhiều người yêu thương thích. Sau đây ladybugsport.store xin reviews cùng bạn top rất nhiều bài thơ xuất xắc Việt Nam xuất dung nhan nhất. Các bạn chia sẻ nhé !


*

Thơ hay việt nam thế kỉ XX

Phong trào Thơ new góp mặt trong list với con số tác giả, tác phẩm khủng nhất. Tiếp kia là số đông sáng tác có tác động sâu nặng đến suy nghĩ và hành động của bao cầm hệ người hâm mộ qua nhì cuộc chống chiến chống đế quốc mỹ và chống Pháp. Sau đây là chùm thơ hay vn thế kỉ XX.

Nguyên tiêu

(Hồ Chí Minh)

Nguyên âm

Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chủ yếu viên,Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên.Yên bố thâm xứ đàm quân sự,Dạ buôn bán quy lai nguyệt mãn thuyền.

Dịch nghĩa

Đêm nay, rằm mon giêng, trăng vừa tròn,Nước sông xuân tiếp liền với màu trời xuân.Giữa khu vực khói sóng thăm thẳm, thảo luận việc quân,Nửa tối trở về, thuyền chở đầy ánh trăng.

Bên kia sông Đuống

(Hoàng Cầm)

Em ơi! bi thiết làm chi Anh gửi em về sông Đuống rất lâu rồi cát white phẳng lì

Sông Đuống trôi đi Một dòng lấp lánh Nằm nghiêng nghiêng vào kháng chiến trường kỳ Xanh xanh bãi mía bờ dâu Ngô khoai biêng biếc Đứng bên này sông sao tiếc nuối Sao xót xa như rụng bàn tay

Bên tê sông Đuống quê hương ta lúa nếp thơm nồng Tranh Đông Hồ kê lợn đường nét tươi vào Màu dân tộc bản địa sáng bừng trên giấy tờ điệp quê nhà ta từ thời điểm ngày khủng kinh Giặc vuốt lên ngùn ngụt lửa hung ác Ruộng ta khô công ty ta cháy Chó ngộ một bầy Lưỡi lâu năm lê dung nhan máu Kiệt thuộc ngõ thẳm bờ hoang bà mẹ con bầy lợn âm dương li biệt trăm ngả Đám cưới loài chuột đang tưng bừng rộn rã hiện nay tan tác về đâu?

Ai về bên cạnh kia sông Đuống mang lại ta gửi tấm the đen Mấy trăm năm lấp ló mộng không nguy hiểm Những hội hè đình đám Trên núi Thiên thai Trong chùa bút Tháp giữa huyện Lang Tài gởi về may áo mang đến ai Chuông chùa văng vẳng nay bạn ở đâu? Những đàn bà môi cắm chỉ quết trầu Những các cụ ông cụ bà phơ phơ tóc trắng đều em loạt soạt quần nâu bây giờ đi đâu, về đâu?

Ai trở về bên cạnh kia sông Đuống tất cả nhớ từng khuôn phương diện búp sen mọi cô mặt hàng xén răng black Cười như mùa thu toả nắng và nóng Chợ Hồ, chợ Sủi bạn đua chen bến bãi Trầm Chỉ bạn giăng tơ nghẽn lối Những nữ giới dệt gai Đi phân phối lụa mầu những người dân thợ nhuộm Đồng Tỉnh, Huê Cầu bây giờ đi đâu, về đâu?

Bên tê sông Đuống chị em già nua còm nhom cõi gánh mặt hàng rong Dăm miếng cau khô Mấy lọ phẩm hồng vài thếp giấy váy đầm hoen sương sớm hốt nhiên lũ quỷ đôi mắt xanh trừng trợn Khua giầy đinh đạp gẫy quán ốm teo Xì xồ cướp tách Tan phiên chợ nghèo Lá đa lác đác trước lều Vài bố vết huyết loang chiều mùa đông

Chưa bán tốt một đồng mẹ già lại quẩy gánh hàng rong cách cao rẻ trên bờ tre hun hút gồm con cò trắng bay vùn vụt Lướt ngang loại sông Đuống về đâu? mẹ ta lòng đói dạ sầu Đường suôn sẻ mưa rét mái đầu tệ bạc phơ

Bên kia sông Đuống Ta có đàn con thơ Ngày tranh nhau một bát cháo ngô Đêm líu ríu chui gầm chóng tránh đạn rước mẹt quây tròn Tưởng làm cho tổ nóng Trong giấc thơ ngây giờ súng dồn tựa sấm Ú ớ cơn mê thon thót lag mình nhẵn giặc dày vò mọi nét môi xinh

Đã tất cả đất này chép tội họ không biết nguôi hờn Đêm buông xuống chiếc sông Đuống bé là ai? – Con ở đâu về? Hé một cánh liếp

Con vào đây bốn phía tường đậy Lửa đèn leo lét soi tình mẹ Khuôn mặt bừng lên như dựng giăng ngậm ngùi tóc trắng sẽ thầm kể số đông chuyện muôn đời khôn nói năng

Ðêm buông sâu xuống mẫu sông Ðuống Ta mài lưỡi cuốc Ta uốn nắn lưỡi liềm Ta vót gậy nhọn Ta rũa mác dài Ta xây thành đao binh ngày mai Lao xao hàng cây bụi chuối im lìm miếu đổ chùa hoang chập chờn đom đóm cất cánh ngang báo tin khủng khiếp cho giặc gớm hoàng Từng từng giờ đồng hồ súng vang vang Trong tối khuya phảng phất cung lũ tự vì Thuyền ai lấp ló bến hồ Xoá đến ta hết gần như giờ thảm thương

Đêm đi sâu quá lòng sông Đuống cỗ đội bên sông đã trở về Con bước đầu xuất kích Trại giặc ban đầu run trong sương Dao loé thân chợ Gậy lùa cuối buôn bản Lúa chín đá quý hoe giặc mất hồn Ăn không còn ngon Ngủ không yên ổn Đứng không vững chúng mày phân phát điên tảo cuồng như xéo lên lô lửa nhưng cánh đồng ta càng chan chứa bao nhiêu nắng đẹp ngày xuân Gió chuyển tiếng hát về ngay gần Thợ cấy đánh giặc, dân quân cày bừa giờ đồng hồ bà ru cháu xế trưa Chang chang nắng nóng hạ võng chuyển rầu rầu “À ơi… cha con chết trận từ lâu Con càng khôn lớn càng sâu mọt thù” giờ đồng hồ em giảm cỏ trại tầy Căm căm gió mùa mịt mù mưa cất cánh “Thân ta hoen ố bởi vì mày Hờn ta cùng với đất này dài lâu…”

Em ơi, đừng hát nữa lòng anh đau bà mẹ ơi, chớ khóc nữa dạ bé sầu Cánh đồng yên phăng phắc Để bé đi giết giặc mang máu nó cọ thù này lấy súng nó cố kỉnh trong tay Mỗi đêm một lần mở hội trong lòng con chim múa hoa cười

Vì nắng chuẩn bị lên rồi Chân trời đã tỏ Sông Đuống cuồn cuộn trôi Để nó cuốn phăng ra bể bao nhiêu đồn giặc tơi bời bao nhiêu nước đôi mắt Bao nhiêu mồ hôi Bao nhiêu bóng tối bao nhiêu nỗi đời

Bao giờ trở về bên cạnh kia sông Đuống Anh lại tìm kiếm em Em mặc yếm thắm Em thắt lụa hồng Em đi trẩy hội giang sơn Cười mê tia nắng muôn lòng xuân xanh.


*

Đồng chí

(Chính Hữu)

Quê hương thơm anh nước mặn, đồng chuaLàng tôi nghèo khu đất cày lên sỏi đáAnh với tôi đôi bạn xa lạTự phương trời chẳng hẹn quen nhau.Súng mặt súng, đầu sát mặt đầuĐêm rét chung chăn thành song tri kỷĐồng chí!

Ruộng nương anh gửi đồng bọn càyGian nhà không chớ thây gió lung layGiếng nước nơi bắt đầu đa nhớ bạn ra lính.Anh cùng với tôi biết từng lần ớn lạnh,Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi.

Áo anh rách nát vaiQuần tôi tất cả vài mảnh váMiệng cười cợt buốt giáChân không giàyThương nhau tay nuốm lấy bàn tay!

Đêm nay rừng hoang sương muốiĐứng sát bên nhau chờ giặc tớiĐầu súng trăng treo.

Đất nước

(Nguyễn Đình Thi)

Sáng đuối trong như sáng năm xưaGió thổi ngày thu hương cốm mớiTôi nhớ phần nhiều ngày thu đã xaSáng chớm lạnh trong lòng Hà NộiNhững phố lâu năm xao xác hơi mayNgười ra đi đầu không ngoảnh lạiSau sườn lưng thềm nắng lá rơi đầy.

Mùa thu nay không giống rồiTôi đứng vui nghe thân núi đồiGió thổi rừng tre phấp phớiTrời thu cầm áo mớiTrong biếc nói mỉm cười thiết tha!Trời xanh đây là của bọn chúng taNúi rừng đấy là của bọn chúng taNhững cánh đồng thơm mátNhững ngả đường bát ngátNhững chiếc sông đỏ nặng trĩu phù sa

Nước chúng taNước những người dân chưa bao giờ khuấtÐêm tối rì rầm trong giờ đấtNhững buổi ngày xưa vọng nói về!Ôi đều cánh đồng quê rã máuDây thép gai giã giập trời chiềuNhững đêm nhiều năm hành quân nung nấuBỗng bồn chồn nhớ mắt tín đồ yêu.Từ trong thời hạn đau yêu quý chiến đấuÐã ngời lên nét khía cạnh quê hươngTừ cội lúa bờ tre hồn hậuÐã nhảy lên đa số tiếng căm hờn

Bát cơm chan đầy nước mắtBay còn giằng khỏi miệng taThằng giặc Tây, thằng chúa đấtÐứa đè cổ, đứa lột da…

Xiềng xích chúng cất cánh không khoá đượcTrời đầy chim với đất đầy hoaSúng đạn chúng cất cánh không phun đượcLòng dân ta yêu nước mến nhà!

Khói nhà máy sản xuất cuộn vào sương núiKèn call quân văng vẳng cánh đồngÔm quốc gia những người áo vảiÐã vực dậy thành các anh hùng.

Ngày nắng và nóng đốt theo đêm mưa dộiMỗi cách đường từng bước hy sinhTrán cháy rực nghĩ trời đất mớiLòng ta bát ngát ánh bình minh.

Súng nổ rung trời giận dữNgười lên như nước vỡ lẽ bờNước việt nam từ máu lửaRũ bùn đứng lên sáng loà.


*

Tây tiến

(Quang Dũng)

Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi! ghi nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi sài Khao sương bao phủ đoàn quân mỏi Mường Lát hoa về trong tối hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm Heo hút đụng mây, súng ngửi trời ngàn thước lên cao, nghìn thước xuống đơn vị ai trộn Luông mưa xa khơi

Anh các bạn dãi dầu không cách nữa Gục lên súng mũ không để ý đời! Chiều chiều oai linh thác gầm thét Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên sương Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa tề em xiêm áo tự lúc nào Khèn lên man điệu cô gái e ấp Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy tất cả thấy hồn lau nẻo bờ bến bao gồm nhớ dáng người trên độc mộc Trôi làn nước lũ hoa đong đưa

Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc Quân xanh color lá dữ oai nghiêm hùm mắt trừng gởi mộng qua biên thuỳ Đêm mơ thủ đô hà nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh Áo bào vậy chiếu, anh về khu đất Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây Tiến tín đồ đi không hẹn ước Đường lên thăm thẳm một chia phôi Ai lên Tây Tiến ngày xuân ấy Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

Đêm nay chưng không ngủ

(Minh Huệ)

Anh nhóm viên ngủ dậy Thấy trời khuya lắm rồi nhưng mà sao chưng vẫn ngồi Đêm nay bác bỏ không ngủ.

Lặng lặng bên nhà bếp lửa Vẻ mặt bác bỏ trầm ngâm bên cạnh trời mưa lâm rạm Mái lều tranh xơ xác.

Anh team viên nhìn bác Càng chú ý lại càng yêu đương Người cha mái tóc tệ bạc Đốt lửa cho anh nằm.

Rồi chưng đi dém chăn Từng tín đồ từng fan một Sợ con cháu mình giật thột chưng nhón chân vơi nhàng.

Anh team viên hay mộng đè Như phía bên trong giấc mộng Bóng chưng cao lồng lộng Ấm rộng ngọn lửa hồng.

Thổn thức cả nỗi lòng thầm thĩ anh hỏi nhỏ:Bác ơi!

chưng chưa ngủ?

Bác tất cả lạnh lắm không?

Chú cứ câu hỏi ngủ ngon mai sau đi tấn công giặc! Vâng lời anh nhắm mắt tuy vậy bụng vẫn bể chồn.

Không biết nói gì hơn Anh nằm lo Bác tí hon Lòng anh cứ bộn bề Vì bác bỏ vẫn thức hoài.

Chiến dịch hãy còn dài Rừng lắm dốc lắm ụ Đêm nay bác bỏ không ngủ lấy sức đâu nhưng đi!Lần thứ ba thức dậy Anh tá hỏa giật mình chưng vẫn ngồi đinh ninh Chòm râu im phăng phắc.

Anh chóng vánh nằng nặc:

Mời bác ngủ chưng ơi! Trời sắp đến sáng mất rồi bác ơi, mời bác ngủ

Chú cứ vấn đề ngủ ngon mai sau đi đánh giặc bác thức thì mặc bác bỏ Bác ngủ ko an lòng

Bác thương đoàn dân công Đêm ni ngủ ngoại trừ rừng Rải lá cây làm cho chiếu Manh áo tủ làm chăn…

Trời thì mưa lâm thâm làm sao để cho khỏi ướt Càng yêu đương càng rét ruột hy vọng trời sáng mau mau.

Anh team viên nhìn chưng Bác quan sát ngọn lửa hồng Lòng vui sướng mênh mông Anh thức luôn luôn cùng Bác.

Đêm nay bác bỏ ngồi kia Đêm nay bác không ngủ vị một lẽ thường tình bác bỏ là hồ nước Chí Minh.


*

Tràng Giang

(Huy Cận)

Sóng gợn tràng giang buồnđiệp điệp,Con thuyền xuôi mái nước song song.Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;Củi một cành thô lạc mấy dòng.

Lơ thơ cồn nhỏ tuổi gió đìu hiu,Đâu tiếng xã xa vãn chợ chiềuNắng xuống, trời lên sâu chót vót;Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;Mênh mông ko một chuyến đò ngang.Không mong gợi chút niềm thân mật,Lặng lẽ bờ xanh tiếp kho bãi vàng.

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,Chim nghiêng cánh nhỏ: nhẵn chiều sa.Lòng quê dợn dợn vời nhỏ nước,Không khói hoàng hôn cũng lưu giữ nhà.

Núi Đôi

(Vũ Cao)

Bảy năm về trước, em mười bảyAnh bắt đầu đôi mươi, trẻ tuyệt nhất làngXuân Dục, Đoài Đông hai cánh lúaBữa thì em tới, bữa anh sang

Lối ta đi thân hai sườn núiĐôi ngọn đề nghị làng call núi ĐôiEm vẫn nghịch anh: sao khéo thếNúi ông chồng núi vợ đứng tuy vậy đôi!

Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tớiNgơ miếu cháy đỏ các thân cauMới ngỏ lời thôi, đành lỗi hẹnĐâu ngờ từ đó bặt tin nhau.

Xem thêm: Người Chuyển Giới Phải Trải Qua 30 Cuộc Phẫu Thuật Chuyển Giới Như Thế Nào

Anh vào bộ đội, lên Đông BắcChiến đấu quên bản thân năm lại nămMấy bận dân công về lại hỏiAi fan Xuân Dục, núi Đôi chăng?

Anh nghĩ, quê ta giặc chiếm rồiTrăm nghìn căm uất khi nào nguôiMỗi tin súng nổ vành đai địchSương trắng bạn đi lại ghi nhớ người.

Đồng đội bao gồm nhau thường đề cập nhởTrung du thôn nước vẫn ngóng trôngNúi Đôi bốt dựng kề bố xómEm vẫn đi về các bến sông?

Náo nức bao nhiêu ngày trở lạiLệnh trên ngừng bắn, anh về xuôiHành quân qua tắt đường sang huyệnAnh ghẹ thăm nhà, thăm núi Đôi.

Mới cho tới đầu ao, tin sét đánhGiặt giết mổ em rồi, dưới cội thôngGiữa đêm lính vây đồn ThửaEm sinh sống trung thành, chết thuỷ chung!

Anh ngước nhìn lên hai dốc núiHàng thông bờ có tuyến đường quen.Nắng lụi ngẫu nhiên mờ láng khóiNúi vẫn đôi nhưng anh mất em!

Dân chợ Phù Linh ai ai cũng bảo:Em còn trẻ con lắm, độc nhất vô nhị làng trong;Mấy năm cô ấy có tác dụng du kíchKhông hiểu vị sao chẳng rước chồng?

Từ núi qua thôn, dường nghẽn lốiXuân Dục, Đoài Đông cỏ ngất xỉu đầySân biến thành ao, bên đổ cháiNgổn ngang bờ bụi cánh dơi bay

Cha chị em đưa nhau về dấn đấtTóc bội bạc thương từ mỗi gốc cauNứa gianh nửa mái lều che tạmSương nắng và nóng khuây dần chuyện xót đau.

Anh nghe có tiếng bạn qua chợ:Ta gắng: mùa sau lúa đang nhiềuRuộng thấm mồ hôi từng kém cuốcLàng ta rồi đẹp mắt biết bao nhiêu!

Nhưng núi còn kia, anh vẫn nhớ.Oán thù còn đó, anh còn đâyỞ đâu cô gái làng Xuân DụcĐã chết vì dân giữa khu đất này!

Ai viết tên em thành liệt sĩBên hầu như hàng bia trắng giữa đồnNhớ nhau anh hotline em: đồng chíMột tấm lòng vào vạn tấm lòng.

Anh quốc bộ đội sao bên trên mũMãi mãi là sao sáng dẫn đườngEm vẫn là hoa trên đỉnh núiBốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.

Thơ giỏi Việt Nam-những áng thơ tình bất hủ

Dù làm việc trạng thái xúc cảm nào: bi ai hay vui,hạnh phúc hay buồn bã tình yêu luôn mang vẻ đẹp lãng mạn riêng có.Tình yêu là thế; ngọt ngào, ý vị, lãng mạn, lung linh.Tình yêu là 1 trong đề tài hấp dẫn, to lớn thu hút giới âm nhạc sĩ, trong các số ấy có gần như thi nhân tài ba của Việt Nam.


*

Hai sắc Hoa Ti Gôn

(T.T.Kh)

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn,Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn,Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,Tôi chờ tín đồ đến với yêu thương đương.

Người ấy thường tuyệt ngắm lạnh lẽo lùngDải mặt đường xa vút láng chiều phong,Và phương trời thẳm mờ sương, cát,Tay vít dây hoa white chạnh lòng.

Người ấy thường xuất xắc vuốt tóc tôi,Thở dài trong những lúc thấy tôi vui,Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ,Anh sợ tình ta cũng vỡ vạc thôi!”

Thuở đó nào tôi vẫn hiểu gìCánh hoa tung tác của sinh ly,Cho cần cười đáp: “Màu hoa trắngLà chút lòng vào chẳng đổi thay suy.”

*

Đâu biết lần đi một lỡ làng,Dưới trời khổ sở chết yêu đương.Người xa xôi quá! – Tôi bi thiết lắmTrong một ngày vui pháo nhuộm đường…

Từ kia thu rồi thu lại thu,Lòng tôi còn giá mang đến bao giờ?Chồng tôi vẫn biết tôi yêu mến nhớNgười ấy cho nên vì vậy vẫn hững hờ!

Tôi vẫn đi ở kề bên cuộc đờiÁi ân lạt lẽo của chồng tôi,Mà từng thu chết, từng thu chết,Vẫn giấu trong tâm địa bóng “một người”.

*

Buồn quá! lúc này xem tiểu thuyếtThấy ai cũng ví cánh hoa xưa(Nhưng hồng) tựa trái tim chảy vỡ.Và đỏ như màu ngày tiết thắm pha!

Tôi nhớ lời tín đồ đã bảo tôiMột ngày thu trước hết sức xa xôi:Đến ni tôi gọi thì tôi đã,Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ hãi chiều thu phớt nắng mờ,Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thuGió về rét lẽo, chân trời vắng,Người ấy ngang sông đứng ngóng đò…

Nếu biết rằng tôi đã mang chồng,Trời ơi! tín đồ ấy có bi thiết không?Có thầm nghĩ tới loại hoa… vỡTựa trái tim, phai tựa huyết hồng…?


Lời Của Mắt

(Lệ Thu)

Phút biết anh là phút gặp mắt anh nhìnPhút đọc anh cũng chính là phút ấyVì giếng quá trong buộc phải dễ bắt gặp đáyVì đôi mắt quá trong yêu cầu mắt nói rất nhiềuCó lẽ đôi mắt muôn đời vẫn nói hộ tình yêuEm chẳng dám nhìn nhiều hai con mắt ấyÐừng hỏi em nếu không nhìn sao thấyCho em hỏi một lời: Sao anh cứ chú ý em ?!

Biển

(Xuân Diệu)

Anh không xứng là đại dương xanh

Nhưng anh mong muốn em là bờ mèo trắng

Bờ mèo dài phẳng lặng

Soi ánh nắng pha lê…

Bờ đẹp đẽ cát tiến thưởng –

Thoai thoải hàng thông đứng

Như lặng lẽ mơ màng

Suốt ngàn năm bên sóng…

Anh xin có tác dụng sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn yên ả mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lại

Cho mang đến mãi muôn đời

Đến tung cả khu đất trời

Anh mới thôi dào dạt…

Cũng gồm khi ào ạt

Như nghiến nát bờ em

Là dịp triều yêu mến

Ngập bến của ngày đêm

Anh ko xứng là đại dương xanh

Nhưng cũng xin có tác dụng bể biếc

Để hát mãi mặt gành

Một tình bình thường không hết

Để hầu như khi bong bóng tung white xoá

Và gió về bay toả địa điểm nơi

Như hôn mãi ngàn năm không thoả,

Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!


Yêu

(Xuân Diệu)

Yêu, là chết ở trong trái tim một ít,

Vì mấy lúc yêu mà chắc chắn được yêu?

Cho cực kỳ nhiều, tuy vậy nhận chẳng bao nhiêu

Người ta phụ, hoặc bái ơ, chẳng biết.

Phút ngay sát gũi cũng giống như giờ phân tách biệt.

Tưởng trăng tàn, hoa tạ cùng với hồn tiêu,

Vì mấy lúc yêu mà chắc hẳn được yêu!

Yêu, là bị tiêu diệt ở trong thâm tâm một ít.

Họ lạc lối thân u sầu mù mịt,

Những người si theo dõi vết chân yêu;

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.

Và mối tình là sợi dây vấn vít .

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Ghen

(Nguyễn Bính)

Cô nhân tình bé nhỏ của tôi ơi!Tôi mong môi cô chỉ mỉm cườiNhững lúc có tôi và mắt chỉ…Nhìn tôi đều lúc tôi xa xôi.

Tôi mong cô chớ nghĩ cho ai,Đừng hôn, cho dù thấy cánh hoa tươi,Đừng ôm gối chiếc, tối nay ngủ…Đừng rửa mặt chiều nay, biển lắm người.

Tôi ý muốn mùi thơm của nước hoa,Mà cô thường xuyên xức, chẳng bay xa,Chẳng làm ngây bất tỉnh nhân sự người qua lại,Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua.

Tôi mong những đêm đông giá bán lạnhChiêm bao chớ lẩn quất mặt côBằng không, tôi mong cô chớ gặpMột trẻ con trai nào, trong giấc mơ.

Tôi mong làn tương đối cô thở nhẹ.Đừng làm độ ẩm áo khách không quen.Chân cô in vết trên tuyến đường bụiChẳng bước đi nào được dẫm lên.

Nghĩa là ganh quá đấy nhưng thôi,Thế tức là yêu vượt mất rồiVà tức thị cô là tất cả.Cô là tất cả của riêng biệt tôi.


Nói thuộc Anh

(Xuân Quỳnh)

Em vẫn biết đấy là điều sẽ cũChuyện tình yêu, quan trọng gì đâu:Sự đính thêm bó giữa hai fan xa lạNỗi vui bi thiết đem share cùng nhau

Em đâu dám nghĩ rằng vĩnh viễnHôm nay yêu, mai có thể xa rồiNiềm cực khổ tưởng như vô tậnBỗng bao gồm ngày thay thế sửa chữa một niềm vui

Điều lúc này ta nói, ngày maiNgười dị kì nói lời yêu thuở trướcĐời sống chẳng vô cùng, em biếtVà câu thơ đâu còn mãi ngày sau

Chẳng tất cả gì đặc biệt quan trọng lắm đâuNhư không khí, như màu xanh lá cỏNhiều đến hơn cả tưởng như chẳng cóTrước cuộc sống rộng lớn mênh mang

Nhưng bây giờ anh ở bên emNiềm vui sướng trong ta là có thậtNhư cái áo trên tường, như trang sáchNhư chùm hoa mở cánh trước hiên nhà

Em gọi rằng mỗi lúc đi xaTình anh đối với em là xứ sởLà nhẵn rợp trên tuyến phố nắng lửaTrái cây thơm trên miền khu đất khô cằn

Đó tình yêu em mong muốn nói thuộc anhNguồn nơi bắt đầu của muôn vàn khát vọngLòng tốt để bảo trì sự sốngCho con người thực sự fan hơn.

Thơ Tình Cuối Mùa Thu

(Xuân Quỳnh)

Cuối trời mây white bayLá rubi thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi thuộc láMùa thu ra biển lớn cảTheo làn nước mênh mangMùa thu và hoa cúcChỉ còn anh cùng em

Chỉ còn anh và emLà của mùa thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao động cả:Lối đi quen bất chợt lạCỏ lật theo hướng mâyĐêm về sương ướt má

Hơi lạnh qua bàn tayTình ta như mặt hàng câyĐã bao mùa gió bãoTình ta như dòng sôngĐã yên ngày thác lũ.

Thời gian như là gióMùa đi thuộc tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh cùng em

Chỉ còn anh và emCùng tình yêu sinh sống lại…– kìa bao tình nhân mớiĐi qua thuộc heo may.


Đôi Dép

(Nguyễn Trung Kiên)

Bài thơ thứ nhất anh viết bộ quà tặng kèm theo emLà bài bác thơ anh kể về song dépKhi nỗi nhớ trong trái tim da diếtNhững vật bình bình cũng viết thành thơ

Hai mẫu dép kia gặp mặt nhau từ bỏ bao giờCó yêu nhau đâu nhưng chẳng tránh nửa bướcCùng gánh vác phần nhiều nẻo con đường xuôi ngượcLên thảm nhung, xuống cát những vết bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp bạn caoCùng share sức bạn đời chà đạpDẫu vinh nhục ko đi cùng kẻ khácSố phận mẫu này nhờ vào ở cái kia

Nếu ngày nào một loại dép mất điMọi thay thế sửa chữa đều biến đổi khập khiễngGiống nhau lắm nhưng tín đồ đi vẫn biếtHai mẫu này chẳng buộc phải một song đâu

Cũng như mình một trong những lúc vắng tanh nhauBước tiếc nuối cứ nghiêng theo một phíaDẫu cạnh bên đã có fan thay thếMà trong tâm nỗi lưu giữ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hànhChẳng thề nguyện mà không còn giả dốiChẳng hứa hẹn mà không còn phản bộiLối đi nào cũng xuất hiện cả đôi

Không thể thiếu nhau trên cách đường đờiDẫu từng chiếc tại một bên yêu cầu tráiNhưng tôi yêu em ở mọi điều ngược lạiGắn bó nhau vày một lối đi chung

Hai miếng đời thầm im bước song songSẽ dừng lại khi chỉ từ một chiếcChỉ còn một là không liệu có còn gì khác hếtNếu không kiếm được chiếc thứ nhị kia!

Sóng

(Xuân Quỳnh)

Dữ dội và dịu êmỒn ào cùng lặng lẽSông thiếu hiểu biết nổi mìnhSóng tìm ra tận bể

Ôi nhỏ sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát khao tình yêuBồi hồi vào ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bểEm suy nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển khơi lớnTừ ở đâu sóng lên?

Sóng ban đầu từ gióGió bước đầu từ đâu?Em cũng chần chừ nữaKhi nào ta yêu thương nhau

Con sóng dưới lòng sâuCon sóng cùng bề mặt nướcÔi con sóng ghi nhớ bờNgày tối không ngủ đượcLòng em nhớ mang đến anhCả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phương

Ở xung quanh kia đại dươngTrăm nghìn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDù muôn vời bí quyết trở

Cuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển cả kia dẫu rộngMây vẫn bay về xa

Làm sao được tung raThành trăm bé sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn vỗ


Người mặt hàng Xóm

(NGUYỄN BÍNH)

Nhà thiếu phụ ở cạnh đơn vị tôi,Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn.Hai người sống giữa cô đơn,Nàng như cũng có thể có nỗi ảm đạm giống tôi.Giá đừng có giậu mùng tơi,Thế như thế nào tôi cũng sang đùa thăm nàng.

Tôi nằm mộng rất vơi nhàng…Có nhỏ bướm trắng hay sang mặt này.Bướm ơi, bướm hãy vào đây!Cho tôi hỏi nhỏ dại câu này chút thôi…Chả khi nào thấy chị em cười,Nàng hong tơ ướt ra bên ngoài mái hiên.Mắt thanh nữ đăm đắm trông lên…Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi!

Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi,Tôi bi lụy tự hỏi: giỏi tôi yêu thương nàng?– Không, trường đoản cú ân ái nhỡ nhàng,Tình tôi than rét gio tàn làm cho sao!

Tơ hong thiếu phụ chả cất vào,Con bươm bướm white hôm nào thì cũng sang.Mấy từ bây giờ chẳng thấy nàng.Giá tôi cũng đều có tơ vàng nhưng mà hong.

Cái gì như thể nhớ mong?Nhớ nàng? Không! Quyết là ko nhớ nàng!Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng,Lòng tôi riêng biệt nhớ chúng ta vàng ngày xưa.

Tầm khoảng giời cứ đổ mưa,Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm!Cô đối kháng buồn lại thêm buồn…Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang trọng chơi?

Hôm nay mưa đang tạnh rồi!Tơ không hong nữa, bướm lười ko sang.Bên hiên vẫn vắng bóng nàng,Rưng rưng… tôi gục xuống bàn rưng rưng…

Nhớ con bướm trắng lạ lùng!Nhớ tơ xoàn nữa, tuy vậy không ghi nhớ nàng.Hỡi ơi! Bướm trắng tơ vàng!Mau về mà chịu đựng tang cô bé đi thôi!Đêm qua phụ nữ đã chết rồi,Nghẹn ngào tôi khóc… trái tôi yêu thương nàng.

Hồn trinh còn ở trằn gian?Nhập vào bướm trắng nhưng sang bên này!

Trên đó là tuyển tập những bàithơ giỏi Việt Namđi thuộc năm tháng các bạn tâm đắc nhất. Hi vọng nội dung bài viết đã sở hữu lại cho bạn nhiều cảm giác khó phai. Hãy share đẻ đông đảo đồng đội cùng cảm nhận bạn nhé ! Chúc các bạn luôn mừng rơn !