Mẹ của em ở trường là cô giáo

Thấy con mỗi ngày thích thú cho MC tiếp thu kiến thức nên chị em xin đưa về đây giảng dạy hay bởi quá yêu không gian tuyệt đẹp, môi trường giáo dục địa điểm mẹ thao tác làm việc nên con năn nỉ được vào học... Là những mẩu truyện thú vị về những cặp bà mẹ con ở Marie Curie.

Bạn đang xem: Mẹ của em ở trường là cô giáo

Tôi về ngôi trường Marie Curie công tác làm việc năm 2017. Ngay lập tức lập tức, tôi bị lôi cuốn bởi phong cách xây dựng đẹp và khác biệt của vị trí đây.

Lúc lựa chọn trường cho con, tôi có chút băn khoăn. Môi trường MC cực tốt nhưng liệu việc chị em làm cô giáo bao gồm tạo áp lực nặng nề cho con không? con sẽ từ lập hay lệ thuộc vào mẹ? cơ mà nếu bỏ qua 1 ngôi trường thân thiện, giúp con phát triển toàn vẹn thì lại là đưa ra quyết định sai lầm. Sau các trăn trở ấy, tôi suy nghĩ mình bắt buộc tôn trọng và hỏi chủ kiến con.

Khi tôi hỏi: “Con hy vọng học sinh sống MC không?”, con không những chấp nhận mà còn nói rất rõ tên trường. Cuối cùng, gia đình tôi chọn vị trí này để nhỏ gửi gắm phần đa ước mơ đầu đời. Đến thời khắc này, shop chúng tôi nhận thấy, đó là 1 quyết định hoàn toàn đúng đắn.

*

Từ ngày vào học MC, bé rất tất cả ý thức dậy sớm đi học và ngồi vào trong bàn học. Con cũng trở thành tự tin, hòa đồng với mọi người hơn. Không chỉ con cơ mà tôi cũng có nhiều thuận lợi. Vì hai người mẹ con phổ biến trường đề xuất rất dễ ợt đưa đón. Tôi cũng thuận tiện trao thay đổi với giáo viên về chuyện học của con. Đặc biệt, tôi luôn được cùng nhỏ tham gia các hoạt động ở trường.

Nhớ lần nhỏ tham gia buổi trải đời vào lớp 1, tôi bận phụ trách một lớp yêu cầu không thể theo sát bé trong từng hoạt động. Đến giờ ăn uống trưa, tôi mới hoàn toàn có thể nhìn nhỏ một chút. Thời gian thấy nhau, tôi cứ tưởng bé sẽ rên rẩm nhưng bé lại dõng dạc xin chào to: “Con chào mẹ!” rồi vui vẻ ăn hết suất cơm. Thời gian về nhà, con luôn miệng nói muốn học MC, khiến tôi vui khôn tả.

Trên đường mang lại trường tuyệt về nhà, chủ đề chính trong những câu chuyện của hai mẹ con luôn là MC. Con luôn luôn kể về các bạn, thầy cô và những sự kiện ở trường, lớp một biện pháp hào hứng, vui vẻ với hãnh diện.

Cảm ơn MC sẽ là bến đỗ đầu tiên của con! Cảm ơn khu vực đây đã là khu nhà ở mà tôi muốn gắn bó! mỗi ngày đến trường của hai chị em con tôi thiệt sự là một trong những ngày vui.

LÊ NĂM

(GVCN 1M3; người mẹ của Minh Tú, 1P3)

Tôi giảng dạy môn tiếng Anh từ số đông ngày đầu thành lập khối tiểu học. Sau đó 1 lần vô tình cùng người các bạn đến thăm, phân biệt cơ sở vật hóa học của trường khang trang, hiện nay đại; lại nghe danh trường đang lâu buộc phải tôi ra quyết định nộp làm hồ sơ và may mắn trúng tuyển.

Tôi công tác làm việc được 2 năm thì con đến tuổi vào lớp 1. Nếu như nhiều cha mẹ khác choáng váng tìm ngôi trường cho bé thì tôi lập cập xác định cho bé học MC. Bởi tôi đã gồm hai năm mày mò và thấy được phần lớn điều nhưng mà nhà trường đem về cho học tập sinh. Hơn nữa, khi tới trường mẹ tham gia chương trình Trung thu hàng năm, bé rất thích. Vày vậy, tôi hoàn toàn yên tâm khi cho con theo học ở khu vực này.

*

Từ khi vào MC, nhỏ trở bắt buộc vui vẻ, sáng sủa hơn hẳn. Nhỏ rất ham mê đi học. Nếu như ở mẫu mã giáo, con thi thoảng lại hỏi: “Hôm nay dành được nghỉ không mẹ?” thì từ ngày học tại đây, nhỏ chưa một lần ao ước nghỉ học. Nhỏ tự tin màn trình diễn văn nghệ, bạo dạn thuyết trình về mâm cỗ Trung thu và làm MC vào các hoạt động vui chơi của lớp.

Con còn hào hứng tham gia cuộc thi đánh vần tiếng Anh “Spelling Bee”, “Rung chuông vàng” cùng các bạn. Trên phố về, con say sưa kể bằng hữu như núm nào, lớp con gồm gì sệt biệt, giáo viên quốc tế cho chơi trò gì trong giờ giờ Anh rồi say sưa kể về các vận động thể thao, lễ hội… với ánh nhìn đầy vui sướng, tự hào.

Tôi ghi nhớ khi con học lớp 2, trường tổ chức triển khai cuộc thi “Rung chuông vàng” bằng tiếng Anh. Con rất lo lắng vì đây là lần thứ nhất tham gia. Tôi đã cổ vũ và cùng nhỏ ôn tập con kiến thức. Con bảo mong thi thật tốt để giành giải thưởng tặng kèm mẹ.

bước vào các vòng thi, nhỏ rất vậy gắng. Từng khi vấn đáp đúng, bé lại đưa ánh mắt tôi, mỉm mỉm cười sung sướng. Cuối cùng, bé giành được giải Nhì. Chiều hôm đó gặp lại nhau, bé đưa giấy bệnh nhận, quà đến tôi với nói: “Con tặng mẹ ạ!”. khoảng thời gian ngắn đó, tôi hạnh phúc đến nghẹn ngào.

Khi hai bà bầu con chung trường, không chỉ con vui cơ mà tôi cũng có khá nhiều thuận lợi. Buổi sáng, tôi không hẳn cập rập đưa con đến ngôi trường rồi new đi làm; giờ chiều không bắt buộc vội xoàn thu xếp công việc để đi đón con. Các hôm tôi bận sinh sống lại soạn cùng chấm bài, con rất có thể tranh thủ xong xuôi bài tập về bên để ban đêm có thêm thời hạn đọc sách, đùa với em.

không chỉ là vậy, tôi dạy Tiếng Anh sinh hoạt khối bé học nên nắm rõ chương trình học, biết bài này học sinh hay sai lỗi nào, cần bổ trợ gì để củng cố kỹ năng và kiến thức cho con. Ko kể ra, tôi có nhiều cơ hội tiếp xúc với các thầy cô dậy con nên hoàn toàn có thể sâu ngay cạnh hơn việc học của nhỏ trên lớp.

Với hai bà bầu con, MC là khu nhà ở thứ song đường thương, là nơi chúng tôi dành sát nửa thời gian trong ngày nhằm nuôi dưỡng với hiện thực hóa hầu như ước mơ.

KIM OANH

(GV giờ Anh; mẹ của Bảo Trang, 3G)

Qua trình làng của bằng hữu và tự tìm hiểu thông tin, tôi biết MC có môi trường giáo dục hiện nay đại, chuyên nghiệp; đội ngũ thầy giáo tài năng, tâm huyết với nghề. Vì chưng vậy, tôi đã lựa chọn MC làm bến đỗ cho sự nghiệp. Năm 2016, tôi chấp nhận đứng trong mặt hàng ngũ thầy giáo của trường. Ngày ngày đến đây, tôi và đồng nghiệp làm việc hăng say, yêu thương học trò như chủ yếu con mình. Học sinh MC không những được học kiến thức, rèn tài năng mà còn được gia nhập nhiều hoạt động thể dục thể thao, văn nghệ. Chính điều ấy khiến tôi ra quyết định chuyển đàn bà về học tập MC sau một tháng làm cho việc.

*

Con đã biến đổi rất nhiều từ khi vào trường. Không hề là cô bé nhỏ nhút nhát, hại sệt, giờ nhỏ trở nên mạnh dạn, trường đoản cú tin, nói năng lưu loát, hòa đồng với những bạn. Đặc biệt, con rất hào khởi tham gia chuyển động ngoại khóa của trường. Nhỏ trở thành một trong những cầu thủ nhẵn ném, láng rổ lành mạnh và tích cực của lớp.

Thật tốt khi mặt hàng ngày, hai mẹ con thuộc tới trường! Sau giờ làm, tôi chưa phải vội vã đi đón nhỏ và nhỏ cũng không phải chờ mẹ. Tôi cực kỳ yên trung khu khi các cô giáo MC luôn tận tâm dạy bảo con. Cũng chính vì vậy, tôi hoàn toàn có thể dành nhiều thời gian hơn cho công tác chuyên môn, tương tự như dạy dỗ và quan tâm học sinh.

Xem thêm: #1【 Bảng Giá Tấm Nhựa Lấy Sáng Polycarbonate 】™, Bảng Báo Giá Tấm Lợp Lấy Sáng Polycarbonate

Kỷ niệm quan trọng nhất với tôi là lần đầu cùng phụ nữ tham tham dự các buổi lễ hội Trung thu của trường. Nhỏ thích thú, hào hứng lắm! Sau màn rước đèn vui nhộn, hai bà bầu con thâm nhập thi kéo co. Thời điểm đầu, con sợ bị té ngã đau dẫu vậy tôi đã rượu cồn viên con tự đứng dậy. Thiệt bất ngờ, đội của chúng tôi đã giành chiến thắng! bé tự hào về khoe với ông bà và bố; còn tôi thầm cảm ơn bên trường đã tạo ra một sân đùa vui vẻ, mạnh khỏe và mang tính chất giáo dục cho những con.

Những mẩu truyện ở trường, lớp của mấy bà bầu con luôn luôn rôm rả khi anh chị em quây quần mặt mâm cơm tối. Tôi hay share về phần đa học trò đáng yêu, tinh nghịch; còn đàn bà kể đủ trang bị chuyện về các bạn bè, thầy cô, những món ăn. Ai cũng say sưa kể như thể đang nói tới niềm đắm đuối của phiên bản thân. MC thực thụ là mẫu nôi yêu thương và nuôi dưỡng sự trưởng thành của ba mẹ con tôi.

QUỲNH NGA

(GVCN 1G; mẹ của Quế Chi, 5P2 cùng Tuấn Nhật, 9G3)

Những năm trước, con gái lớn học Tiểu học, bạn bé bỏng học Mầm non. Từng sáng, ba chị em con đi tía hướng. Tôi luôn lo lắng không biết con đến trường ra sao. Đôi khi, tôi chạnh lòng thương con, băn khoăn con đến lớp có được yêu thương thương, chăm lo như tôi đang chăm sóc các học tập trò không. Vào phần đa dịp đặc biệt của nhỏ như: khai giảng, lễ hội, tổng kết..., bé đã thân quen với việc bà bầu thường vắng khía cạnh với lời giải thích: “Mẹ bận vấn đề ở trường”.

Năm học 2019 - 2020 có ý nghĩa đặc biệt với gia đình tôi bởi vì cả hai nhỏ đều gửi cấp, một vào lớp 1, một lên lớp 6. Vị muốn các con có môi trường thiên nhiên học tập cực tốt và ba bà bầu con được sát cánh với nhau bắt buộc tôi đưa ra quyết định cho hai nhỏ vào học tập MC - vị trí tôi gắn bó gần 10 năm qua.

*

Giờ đây, hằng ngày tới trường là một trong ngày đầy ắp điệu độc đáo với ba bà mẹ con. Buổi sáng, cả cha chở nhau bên trên một dòng xe, vừa đi vừa đề cập những vấn đề cần làm cho trong ngày. Chiều đến, hai nhỏ đón nhau rồi lên gặp mặt mẹ, tính từ lúc chuyện học đến chuyện chơi, từ vào lớp đến nhà ăn… bằng giọng hào hứng, sôi nổi. Hầu hết ngày đầu, câu chuyện của các con thường lộ diện cụm tự “trường mẹ, trường chị, ngôi trường em” mà lại giờ đã chuyển sang “trường mình, lớp mẹ, lớp con”.

Tôi thực sự xúc cồn khi bé háo hức reo lên: “A! xe pháo buýt trường bản thân kìa!” lúc nhìn thấy những chiếc xe buýt mang biệu tượng công ty MC điều khiển xe trên đường. Tôi còn cảm nhận được niềm vui của hai nhỏ khi lần thứ nhất được mẹ mang đi khám phá trường. Đặc biệt lúc lên vườn cửa cây tầng 8, bé út thốt lên: “Không ngờ MC lại chốn thiên đường như thế này!”.

Ở đây, ba bà mẹ con còn có niềm vui thông thường là bên nhau tham gia các buổi giao lưu của trường. Trường đoản cú giải đấu bóng mang lại kéo co, từ bỏ Khai giảng cho Trung thu..., hầu như khoảnh tự khắc vui vẻ của nhị con, tôi luôn ở bên. Niềm hạnh phúc ấy không có gì đong đếm được.

Nhìn nhỏ được học, được chơi, được thầy cô âu yếm và chuyển đổi từng ngày, tôi thực thụ vui mừng. Từng chiều tung học, bé út luôn luôn thắc mắc: “Tại sao mẹ quán triệt con ngủ ngơi nghỉ lớp để mai dậy học luôn?”. Chỉ là lời nói giản 1-1 nhưng tôi hiểu, con thực sự yêu ngôi trường này và coi MC là nhà. Ngôi trường là nhà, cô là mẹ, mẹ cũng là cô.

Tôi tin rằng, trong những năm tháng tới đang là khoảng thời gian vui vẻ, hạnh phúc nhất của hai bé vì trên bước đường trưởng thành của những con hiện giờ luôn có người mẹ và MC đồng hành.

THANH TÂM

(GV Ngữ văn; mẹ của Bảo An, 1G với Quỳnh Chi, 6I2)

Sau khi kết thúc luận văn Thạc sỹ, tôi nộp đối kháng thi tuyển vào trường Marie Curie. Tôi lưu giữ hôm thầy Hiệu trưởng điện thoại tư vấn đến rộp vấn. Sự nóng áp, thân mật và vồ cập của thầy làm tôi xúc cồn và đưa ra quyết định về MC có tác dụng việc, tính đến hiện nay đã gần trăng tròn năm.

Thấu hiểu môi trường xung quanh giáo dục của MC nên việc cho con học tại phía trên không mấy trở ngại với tôi. Bản thân tôi cực kỳ vui khi MC cũng là niềm ao ước của con.

*

Nhớ lại thời hạn đầu vào học, con còn bỡ ngỡ, rụt rè. Nhưng chỉ sau ít tháng, bé đã hòa nhập rất nhanh với môi trường thiên nhiên mới. Con bạo dạn và đầy niềm tin hơn rất nhiều. Đặc biệt sống môn giờ Anh, con tân tiến rõ rệt.

Kỷ niệm nhưng hai bà mẹ con nhớ tuyệt nhất là hôm tập nghệ thuật dịp 20/11 năm ngoái. Giờ tự học tập buổi chiều, con và một trong những bạn xin cô nhà nhiệm đi tập múa. Đến giờ về ko thấy con lên xe, tôi liền gọi cho cô giáo. Rứa rồi chúng tôi vội quà đi tìm. Hóa ra, các con tập ở bến bãi cỏ sau công ty ăn, vày hăng say tập quá bắt buộc không nghe thấy giờ trống rã học. Nghe tiếng tôi gọi, cả nhóm mới vội dọn dẹp cặp sách, giầy dép chạy ra xe.

Việc học tập ở trường chị em không khiến cho con mắc cỡ ngùng nhưng mà rất từ hào. Hai bà mẹ con giỏi cùng nạp năng lượng sáng, đi xe buýt cùng về một form giờ. Do có nhiều thời gian với mọi người trong nhà nên công ty chúng tôi càng trở nên gần gũi, thân thiết. Nhờ đó, con tin cẩn tâm sự với tôi các hơn. Tôi cũng học phương pháp lắng nghe và hiểu rằng những trọng điểm tư, tình yêu của con.

Trong gần như cuộc truyện trò lúc nghỉ ngơi nhà, nhỏ hay đề cập chuyện anh em trên lớp, chẳng hạn có chúng ta nam uống không hề ít sữa mà không đảm bảo lên được hay bộc bạch sự ngưỡng mộ giành riêng cho lớp trưởng... Đôi khi, tôi cũng đề cập về lớp mình chủ nhiệm cho bé nghe rồi cả hai thuộc thảo luận. Tôi vẫn thường xuyên bảo với bé và các học trò rằng: “MC là một ngôi nhà và bọn họ là những thành viên của gia đình ấy”.

KIM QUY

(GV định kỳ sử; bà mẹ của Khánh Linh,7P1)

Tôi về trường công tác năm 2014, sau buổi rỉ tai đầy tuyệt vời với thầy Xuân Khang với cô Xuân Lan. Khoảng thời gian gắn bó cùng với MC giúp tôi thừa nhận thấy, địa điểm đây rất phù hợp với cậu đàn ông thứ hai. Vị thế, khi con vào lớp 1, cả gia đình không e dè chọn MC làm khu vực gửi gắm.

Qua 1 năm học, tôi thấy con đổi khác rõ rệt. Con nhiệt huyết học tập, tập luyện thể thao. Mặc dù vẫn hơi còi nhưng con rất cấp tốc nhẹn, hoạt bát. Về nhà, bé tự giác, triệu tập học bài. Con biết quan tâm, chia sẻ và nhất là tự tin rộng vào bản thân.

*

Tôi biết nhiều lúc, bé sẽ thấy áp lực nặng nề khi có người mẹ dạy sống trường. Dẫu vậy tôi không nhằm điều đó tác động đến con. Hàng ngày, sau khoản thời gian tan học, con lên lớp tôi tranh thủ có tác dụng bài. Dựa vào vậy cơ mà buổi tối, con có rất nhiều thời gian có tác dụng những việc yêu thích. Tôi cũng thường chơi đùa, truyện trò để bé thấy rằng, bài toán hai người mẹ con bình thường trường khiến tôi vui cùng tự hào nắm nào. Rộng nữa, vì chung một địa điểm học tập, thao tác nên tôi hoàn toàn có thể dễ dàng quan liền kề những hoạt động của con; nhờ này mà kịp thời uốn nắn nắn.

Hai người mẹ con có nhiều kỷ niệm hoàn hảo nhất ở MC. Đáng nhớ độc nhất vô nhị là lần con thi đấu bóng rổ năm ngoái. Hôm đó trống tiết phải tôi tranh thủ xuống động viên con. Quan sát con hăng hái lăn xả trên sân, tôi niềm hạnh phúc vô cùng. Tôi tin mình đã có sự lựa chọn đúng chuẩn khi gởi gắm nhỏ vào MC.

Chứng kiến bé lớn khôn từng giờ ở thiết yếu nơi bản thân công tác, tôi cực kỳ xúc động. Tôi xin nhờ cất hộ lời cảm ơn thâm thúy đến mái trường Marie Curie, những thầy cô, cán bộ, nhân viên cấp dưới đã luôn đưa tới cho con môi trường thiên nhiên học tập, vui chơi an ninh và lý thú. Với bọn chúng tôi, MC đích thực là ngôi nhà hạnh phúc.