Bài Thơ Mẹ Ốm Của Trần Đăng Khoa

thiếu nữ thái bình lạc quan - từ trọng - trung hậu - đảm nhận                     đoàn kết - đồng đẳng - thay đổi - phát triển
*
*

trằn Đăng Khoa nổi tiếng là một trong những thần đồng về thơ khi đang còn học lớp cha trong thời kỳ kháng chiến kháng chiến chống mỹ cứu nước cứu nước. Thơ của trần Đăng Khoa vào sáng giản dị và đơn giản mà dạt dào cảm xúc, đầy tình ngọt ngào con bạn và khẩn thiết yêu quê nhà đất nước. Biết bao em bé dại Việt Nam ưa chuộng những bài bác thơ của trần Đăng Khoa viết và bài xích thơ “Mẹ ốm” cũng vậy.

Mẹ ốm

Cánh màn khép lỏng cả ngày

Ruộng vườn vắng người mẹ cuốc cày nhanh chóng trưa

Nắng mưa từ số đông ngày xưa

Lặn vào đời bà bầu đến giờ chưa tan.

Bạn đang xem: Bài thơ mẹ ốm của trần đăng khoa

Khắp fan đau buốt, nóng ran

Mẹ ơi! Cô bác bỏ xóm làng mang đến thăm

Người mang đến trứng, bạn cho cam

Và anh lương y đã với thuốc vào.

Sáng nay trời đổ mưa rào

Nắng trong trái chín ngọt ngào và lắng đọng bay hương

Cả đời đi gió đi sương

Bây giờ bà mẹ lại lần giường tập đi.

Mẹ vui con bao gồm quản gì

Ngâm thơ kể chuyện, rồi thì múa ca

Rồi con diễn kịch thân nhà

Một mình nhỏ sắm cả tía vai chèo.

Vì con, bà bầu khổ đầy đủ điều

Quanh đôi mắt mẹ đã các nếp nhăn

Con muốn mẹ khoẻ dần dần

Ngày tiêu hóa miệng, đêm nằm ngủ say.

Rồi ra hiểu sách, ghép cày

Mẹ là khu đất nước, mon ngày của con...

Trần Đăng Khoa

Mở đầu bài xích thơ, người sáng tác đã miêu tả cảnh mẹ nhỏ bằng hình ảnh sosánh:

“Mọi hôm bà bầu thích vui chơi.

Hôm nay chị em chẳng nói cười cợt được đâu”

Thường ngày chị em hay ăn trầu, song má lúc nào cũng đỏ hồng lên. Thếmà bây giờ mọi cảnh thứ trong nhà thật bi tráng bã. Lá trầu tương tự như lặng đivà héo thô trong cơi trầu. Phần lớn lúc rỗi rãi người mẹ thường dìm nga Truyện Kiều,giờ bà bầu bị nhỏ nên “Truyện Kiều vội vàng lại trên đầu...”.

Mẹ vốn là fan lam làm cho tần tảo. Lúc mẹ nhỏ thì “Ruộng vườn vắng mẹcuốc cày sớm trưa”. Cả cuộc sống mẹ vất vả gian khổ nay bị ốm, người sáng tác đã cảmnhận được và bộc lộ qua hình ảnh:

“Nắng mưa từ phần đông ngày xưa

Lặn vào đời bà bầu đến giờ không tan”.

Xem thêm: Coi Nữ 1993 Và Nam 1994 Có Hợp Nhau Không, Nam 1994 Có Hợp Với Nữ 1993 Không

Tác giả - một em thiếu thốn niên 10 tuổi đã liên can từ hình ảnh“nắng mưa” mà thấy được sự vất vả, đa số thăng trầm của cuộc sống thường ngày mà người mẹđã buộc phải trải qua. Vày vậy mà tác giả như đọc được người bà mẹ đang nên chịu sự“đau buốt, nóng ran” lúc bị ốm.

Rồi tình thôn nghĩa xóm, sự đon đả của mọi người tới chị em cũngđược công ty thơ biểu thị rất mộc mạc, giản dị và đơn giản mà thắm đượm tình người:

“Mẹ ơi, cô bác xóm làng mang đến thăm.

Người mang lại trứng, tín đồ cho cam

Và anh bác sĩ đã với thuốc vào”.

Điều đó chứng minh rằng, từng ngày mẹ sống tốt với mọi bạn nên khimẹ tí hon mọi fan quý thích và nâng niu tới mẹ. Còn công ty thơ - em nhỏ bé thiếu niênTrần Đăng Khoa bấy giờ đồng hồ đã thấu hiểu nỗi vất vả khó của người mẹ trong cuộc sốnglam phe cánh mà em đang từng chứng kiến và cảm nhận được:

“Cả đời đi gió, đi sương

Bây giờ người mẹ lại lần chóng tập đi”.

“Cả đời đi gió đi sương” là hình hình ảnh ẩn dụ biểu đạt sự vất vả, giankhổ của tín đồ mẹ.

Trong cuộc sống lao đụng cực nhọc, mẹ đã từng trải qua và vượt lêntất cả nhằm vì cuộc sống và vị tương lai xuất sắc đẹp của những con. Khoa còn hiểu đượcqua thành ngữ “đi gió đi sương” là thể hiện được sự vất vả gian khổ, lao độngtrong những điều kiện thời tiết tương khắc nghiệt, sớm về tối lặn lội. Cảm giác được nhưvậy, minh chứng tác giả cực kỳ yêu yêu thương mẹ, mong làm tất cả những gì để người mẹ vuilòng nhưng chóng ngoài ốm:

“Mẹ vui con có quản gì

Ngâm thơ, nói chuyện rồi thì múa ca”.

Khoa còn giúp được cả những vấn đề vượt ngoài kĩ năng mà trước đâybản thân không làm được: “Một mình nhỏ sắm cả ba vai chèo” - một em thiếu thốn niên thậtlà ngoan ngoãn, rất có thể lúc trước còn nhõng nhẽo, hay vòi vĩnh chị em nhưng bây giờmẹ nhỏ đã biết diễn tả sự hiếu thảo của chính mình qua sự âu yếm mẹ. Nhìn phần đông nếpnhăn hằn trên khuôn mặt của mẹ, Khoa cực kỳ cảm động và thấy vô cùng hàm ơn mẹ:

“Vì con người mẹ khổ đủ điều

Quanh đôi mắt mẹ đã những nếp nhăn”.

Vì vậy cơ mà trong lòng của phòng thơ lúc nào thì cũng ước:

“Con mong mỏi mẹ khoẻ dần dần dần

Ngày tiêu hóa miệng đêm nằm ngủ say”.

Thật cảm rượu cồn biết bao trước tình cảm đẹp tươi của một fan con -một cậu nhỏ nhắn chưa đầy 10 tuổi trước cảnh “Mẹ ốm”. Bài thơ còn giỏi ở liên minh màtác giả vẫn nói hộ bọn họ về lòng hàm ơn vô hạn của không ít đứa nhỏ với các bàmẹ:

“Mẹ là khu đất nước, tháng ngày của con”.

Phải chăng đó cũng là tình cảm của mỗi bọn họ khi nghĩ về về mẹ:Con yêu mẹ nhất bên trên đời, con yêu người mẹ như yêu nước nhà và mẹ chính là Tổ quốccủa riêng con!